XXX

Truyện sex chị giám đốc

Xem truyện sex chị giám đốc
Nôi Truân Chuyên Của Nữ Giám Đốc ( Phần 1 ) ăn phòng công ty Hermes Communications nằm
trên lầu một ngôi biệt thự xinh xắn, toạ lạc trong
con hẻm tĩnh lặng đường Trần Quốc Thảo. Ngôi
biệt thự kiểu Pháp, mái ngói, một lầu, có máng xối
hứng nước mưa, các cửa sổ cao và hẹp, nằm nép
mình dưới tán lá sum suê của mấy cây xa kê và vú sữa cổ thụ. Có hai công ty cùng đặt văn phòng ở
đây, tầng trệt là công ty ASC chuyên về giao nhận,
còn Hermes nằm trên lầu. Là công ty chuyên về quảng cáo và PR, Hermes
không có nhu cầu đặt văn phòng ở mặt tiền
đường, chỉ tổ ồn ào, bụi bậm. Có một thời gian
công ty đặt tại cao ốc Saigon Center để tạo hình ảnh
chuyên nghiệp trong mắt khách hàng. Nhưng cái
màu xám xịt của toà nhà, cộng với lối bài trí văn phòng điển hình với các vách ngăn đơn điệu, vô
cảm, với trần nhà thâm thấp, ánh đèn neon lạnh lẽo
có ảnh hưởng tiêu cực thế nào đó đến nhân viên
và lãnh đạo công ty, khiến họ làm việc ngày một
kém đi. Hoạt động của họ đòi hỏi phải luôn luôn
sáng tạo, nhưng cái không khí văn phòng ở đây cứ khiến con người ta mệt mỏi, trì trệ, không còn
muốn sáng tạo sáng tiếc gì nữa. Mất bao công sức
tìm kiếm, cuối cùng công ty mới tìm ra chỗ này để
chuyển về. Từ lúc về đây, công việc có vẻ tiến triển hẳn. Có lẽ
cái vẻ cổ kính, yên ả của ngôi biệt thự đã hoá giải
phần lớn những cơn stress vốn thường thấy ở các
nhân viên văn phòng, đặc biệt là công ty quảng
cáo luôn phải chịu đựng mọi loại áp lực, khiến họ
làm việc hiệu quả hơn thì phải. Công ty có thêm một loạt khách hàng mới, và các hợp đồng cứ nối nhau
kéo đến, phải căng người ra mới xuể. Bộ máy công
ty phát triển nhanh chóng, từ hơn mười người ban
đầu nay đã gần ba chục. Thế nhưng chẳng cái gì tốt đẹp kéo dài được mãi.
Có vẻ như ai cũng tưởng quảng cáo, tổ chức sự
kiện hay PR là món dễ xơi, nên các công ty kiểu
này đua nhau mọc lên như nấm. Đám diễn viên,
người mẫu cứ tưởng cái đầu rỗng tuếch của mình
cũng có thể làm ra tiền như cái mông cặp vú của các ả, ti toe nhảy ra làm quảng cáo, tổ chức sự kiện.
Các nhà báo bí mật mở công ty PR, âm mưu lợi
dụng mối quen biết trong giới báo chí và quan hệ
với các tổ chức, doanh nghiệp, chính quyền. Sự
xuất hiện các công ty kiểu này khiến những công
ty như Hermes liêu xiêu, vì các khách hàng cũ tuy chưa tin tưởng lắm vào các công ty mới kia, nhưng
vẫn muốn thử xem sao. Đồng thời họ viện đến các
công ty đó để mặc cả, ép giá dịch vụ của các công
ty cũ. Các công ty mới ra tìm mọi cách giành khách
hàng, chào giá thấp không tưởng, và chắc hẳn còn
kèm thêm khoản kick back, nên dù kinh nghiệm chưa thể so với các công ty lâu năm nhưng vẫn
giành được một lượng khách hàng đáng kể, đặc
biệt trong những vụ không đòi hỏi tính chuyên
nghiệp cao lắm. Mà ở Việt Nam hiện giờ thì chính
những vụ kiểu này lại chiếm phần lớn. Mấy tháng nay, số hợp đồng mới của Hermes sút
giảm nghiêm trọng. Chỉ còn trông chờ vào số hợp
đồng retainer ký với mấy công ty tương đối lớn, tuy
nhiên không chắc sang năm họ có tiếp tục hợp
đồng hay không. Nguồn thu giảm, trong khi chi
phí chẳng hề giảm cho. Riêng tiền thuê nhà và quỹ lương (Hermes trả lương khá cao, tiếp tân đã 3
triệu, nhân viên nghiệp vụ 5 – 7 triệu, còn những
người chủ chốt như copywriter, event manager,
media manager hơn chục triệu, nhờ đó mới giữ
được nhân viên trước sự dụ dỗ của các công ty
khác) mỗi tháng đã lên tới gần hai trăm triệu. Nếu tình hình tiếp diễn thêm vài tháng nữa, công ty
buộc phải cắt giảm biên chế, một việc mà lãnh đạo
công ty rất không muốn. Đúng lúc nước sôi lửa bỏng đó, công ty tìm được
một khách hàng mới. Đó là một công ty lớn của Mỹ
chuyên về bảo hiểm nhân thọ. Công ty này nhảy
vào thị trường Việt Nam hơi chậm chân so với mấy
công ty bảo hiểm nhân thọ quốc tế thuộc hàng đại
gia khác, nhưng với vẻ tự tin, ngạo mạn kiểu Hoa Kỳ họ tin là sẽ đáng bật các đối thủ kia dù đến sau.
Hành động rất bài bản đúng kiểu Mỹ, họ vạch một
chương trình quảng bá quy mô, bao gồm cả quảng
cáo lẫn PR, với ngân sách cho riêng năm đầu tiên
đã cả triệu đôla. Hermes tham gia đấu thầu cả hai,
trong khi các công ty khác chỉ tham gia một mảng, hoặc quảng cáo hoặc PR. Công ty lên concept, lập
kế hoạch tổ chức một loạt sự kiện liên hoàn trong
suốt năm, với việc tung thông tin về khách hàng
lên các tờ báo, đài truyền hình trung ương cũng
như địa phương. Toàn công ty tập trung hết tinh
thần, sức lực cho cuộc đua này, như thể đây là trận đánh quyết định. Mà đúng là quyết định thật, vì nếu
thắng trận này, họ sẽ có một khách hàng cực lớn,
với ngân sách khổng lồ cho mấy năm liền - Mỹ mà,
chi tiền đâu có tiếc tay, miễn là được việc! Chưa kể,
nếu thành công, uy tín công ty sẽ tăng vọt, và hy
vọng giành lại được các khách hàng cũ cũng như mới là rất khả quan. Chưa bao giờ công ty lên được một cái proposal
xuất sắc như thế, ban giám đốc công ty kia ngồi
nghe presentation mà như xem phim Hollywood,
chỉ thiếu điều vỗ tay ầm ầm khi kết thúc. Tuy thế,
phải đến hai ngày sau, khi mà toàn công ty đang
căng thẳng tột độ vì chờ đợi, một cú điện thoại của giám đốc phát triển thị trường công ty kia mới tới,
thông báo họ đã chấp nhận Hermes là agency của
họ. Cả công ty mừng tưởng phát điên, mấy cô bé
choai choai mặc quần trễ, áo hai giây hở ngực hở
rốn trông cứ như Britney Spears, nhảy lên bàn
tuyên bố xong xuôi vụ này thì cứ gọi là chúng em đây, mời các anh xơi một chầu miễn phí! Mọi việc cứ thể tiến triển như vũ bão. Công ty chỉ để
lại một bộ phận nhỏ tiếp tục các hợp đồng cũ, còn
lại tập trung hết cho khách hàng mới. Thông cáo
báo chí được soạn thảo công phu tung đi khắp nơi.
Các địa điểm tổ chức các sự kiện đã được đặt trước,
giấy mời đã in và gửi đến tất cả những nơi cần thiết, hợp đồng với các công ty phụ trợ như cung cấp các
cô gái đẹp như mộng để trang trí cho các buổi lễ,
rồi thì ban nhạc, ca sĩ, vũ công, ánh sáng, bày biện
tiệc tùng v.v… đều đã được ký kết đâu vào đấy. Chỉ
chờ có được giấy phép tổ chức buổi họp báo ra
mắt công ty nữa là toàn bộ chương trình sẽ khởi động. Việc xin giấy phép chẳng có gì khó khăn, vì
công ty đã tổ chức không biết bao nhiêu cuộc họp
báo cho khách hàng của mình rồi. Công ty vốn có
quan hệ khá tốt với một cán bộ ở phòng cấp phép
họp báo và quảng cáo của Sở văn hóa – thông tin,
người trực tiếp thụ lý các đơn xin phép rồi trình trưởng phòng ký. Chẳng phải công ty có gì đáng
yêu, mà là mỗi lần giao giấy phép, tay cán bộ đó lại
nhận được một bao thư khá dày, và việc chia chác
với ông trưởng phòng thì chỉ có hai người biết với
nhau. Thì bỗng dưng sáng nay công ty nhận được một
tin sét đánh: Sở văn hoá – thông tin không cấp giấy
phép họp báo cho họ. Thế là thế đéo nào, giám đốc
nhảy dựng lên khi nghe báo cáo. Tại sao lại không
cấp phép? Nhân viên phụ trách việc này trình bày:
anh Trường (tên anh chàng cán bộ phòng cấp phép) chỉ nói, họ có chỉ thị gì đó là tạm ngưng cấp
phép họp báo trong hai tuần trước và sau dịp kỷ
niệm mấy ngày lễ lớn, mọi cuộc họp báo đều phải
hoãn lại chứ không riêng gì mình. Giám đốc toát hết mồ hôi, không muốn tin đó là sự
thực. Tại sao họ không thông báo sớm hơn, mà lại
quyết định đột ngột như thế thì có bằng đá vào dái
người ta không! Mọi thứ đã lên kế hoạch, đã chuẩn
bị đâu vào đấy, nếu buổi họp báo không tiến hành
được thì mọi chương trình khác cũng bị huỷ bỏ. Chưa kể, bên khách hàng mới thông báo trong
buổi họp báo ra mắt này sẽ có phó chủ tịch tập
đoàn và giám đốc khu vực bay sang tham dự, họ
hỏi đi hỏi lại xem mọi việc đã được chuẩn bị đến
từng chân tơ kẽ tóc chưa, công ty trả lời là họ cứ
yên tâm, nếu mọi việc không diễn ra một cách perfect thì cứ chặt đầu giám đốc chúng tôi đi. Họ
nói không cần đầu lẫn đít giám đốc Hermes hay bất
kỳ ai trong công ty, mà chỉ cần một khoản tiền phạt
30 ngàn đô, còn hợp đồng sẽ bị huỷ tức thì, và sau
này đừng có mà vác mặt đến tìm họ.
Giám đốc vồ lấy điện thoại gọi cho phó giám đốc: “Mai Vy à, tình hình nguy quá, em về ngay bàn
chuyện gấp”, rồi quăng điện thoại xuống bàn,
ngồi thần người, không nghĩ nổi ra bất cứ kế sách
gì. Bộ mặt đau khổ thường trực của Lê Huy Ngọ hồi
bị ép viết đơn từ chức bộ trưởng chắc cũng không
thể tăm tối hơn giám đốc Hermes bây giờ. Mười phút sau có tiếng gõ cửa, một cô gái hiện ra.
Đó là Mai Vy, phó giám đốc. Còn trẻ, nhưng cô thực
sự là cánh tay phải của giám đốc. Trước kia, Mai Vy
làm cho một công ty khác cũng trong lĩnh vực
quảng cáo, với cương vị trưởng phòng PR. Nhưng
vì có bất đồng gì đó với giám đốc - một nữ quái nhân ngoài 40 tuổi, sắc sảo quá mức cần thiết,
nhan sắc không đến nỗi tệ nhờ những thành tựu
mới nhất của khoa giải phẫu thẩm mỹ, nói theo
kiểu Cổ Long (đại tác gia truyện kiếm hiệp của Đài
Loan) thì thoạt nhìn từ xa ta muốn lấy ngay làm vợ,
nhưng nhìn gần thì lại muốn kết sui gia, Mai Vy nghỉ việc và giám đốc Hermes lập tức săn đón mời
bằng được cô về công ty mình. Anh đã không chọn
lầm người. Thoạt tiên cô giữ chức trưởng phòng
PR, nhưng chỉ một thời gian sau anh đã đề nghị cô
làm phó cho anh. Mai Vy có khả năng bao quát
công việc một cách đáng kinh ngạc, không việc gì cô không nắm được và luôn luôn có cách xử lý tình
huống hết sức nhanh. Thời gian đầu cô còn tự tay
viết các thông cáo báo chí, và các bản thông cáo
đó, thường là rất buồn tẻ, qua tay Mai Vy đã thành
những tác phẩm báo chí thực sự, mặc dù cô không
học qua ngành báo chí một ngày nào. Nhưng công việc đó chiếm mất nhiều thời gian một cách không
đáng, trong khi lẽ ra cô có thể tập trung trí óc cho
việc lên concept, lập kế hoạch là những việc đòi hỏi
tài năng ở mức độ cao hơn. Cô đã tuyển được một
cô bé mới tốt nghiệp khoa báo chí, rất thông minh,
tiếng Anh khá thành thạo so với trình độ của một sinh viên mới tốt nghiệp, và giao việc soạn thông
cáo báo chí cho cô bé này kèm thêm các việc lặt vặt
khác nữa, để tập trung vào các việc lớn. Đó là về khả năng, còn về ngoại hình thì nhiều
người cứ khăng khăng cho rằng giám đốc Hermes
mời cô về làm chính là vì ngoại hình của cô. Khuôn
mặt cô khiến người ta nhớ tới Sophie Marceau, nữ
diễn viên xinh đẹp bậc nhất của Pháp. Cũng đôi
mắt trong veo, cái mũi thanh tú, cặp môi nũng nịu gợi cảm và chiếc cằm xinh xắn hơi chẻ. Cao 1m65,
còn thiếu nửa tấc nữa mới có thể đi thi hoa hậu,
nhưng đó lại chính là chiều cao lý tưởng của người
phụ nữ Việt Nam. Thực ra, nếu chặt bớt cái đầu
rỗng tuếch thì các ả người mẫu hay đám con gái
cao kều tí tởn đi thi hoa hậu kia còn kém cô cả tấc. Mái tóc cô chẳng hấp dầu hấp diếc gì mà vẫn cứ
óng ả, buông ngang lưng đầy nữ tính. Cô ăn mặc
thật giản dị, thường là một chiếc sơ mi trắng may
khít người tôn bộ ngực vun cao và chiếc eo lưng
nuột nà với quần gin bó lấy cặp mông tròn và đôi
chân thon dài, hay một chiếc váy bằng vải mềm, dài quá đầu gối một chút. Đôi lúc cô cũng mặc váy
ngắn, để lộ cặp chân tuyệt mỹ. Mặc dù lương rất
cao, nhưng trang phục của cô còn lâu mới sánh
được với các cô bé cùng công ty. Thế nhưng chính
sự giản dị đó lại càng khiến cô trông hấp dẫn hơn.
Và điều khiến cô càng đáng yêu hơn chính là cô không bao giờ tỏ ra biết mình xinh đẹp. Nếu nói rằng chàng giám đốc không rung động
trước vẻ đẹp của cô thì đúng là nói láo, nhiều đêm
nằm với vợ anh cứ phải cố tưởng tượng là đang
“làm việc đó” với nữ phó giám đốc của mình thì mới
hoàn thành được trách nhiệm nặng nề của người
chồng. Tuy thế, vẻ đoan trang hết sức tự nhiên của Mai Vy khiến giám đốc dù rất thích cô nhưng chưa
bao giờ dám làm điều gì quá trớn, anh hiểu là mọi
hành đồng sàm sỡ có thể khiến anh mất ngay một
cộng sự đáng giá. Thôi, đành nuốt nước bọt nhịn
thèm mà đi kiếm mấy em người mẫu ngu ngốc hám
tiền kia giải khuây vậy. Công ty hoạt động tốt một phần cũng nhờ các mối
quan hệ của Mai Vy, trong đó có quan hệ với
phòng cấp phép Sở văn hoá – thông tin. Anh chàng
cán bộ Trường kia mê Mai Vy lắm, nhưng cũng
không làm được gì, mọi lời mời đi ăn tối đều bị cô
từ chối khéo léo là còn phải về nấu cơm cho chồng (cô có chồng đã hơn ba năm, nhưng vẻ trẻ trung
tươi tắn như thiếu nữ của cô khiến nhiều người
mới gặp lầm tưởng).
Mai Vy hỏi:
- Có chuyện gì thế anh?
- Bọn nó không chịu cấp phép họp báo cho mình mới chết chứ!
- Không cấp phép – Mai Vy choáng cả người, hốt
hoảng thốt lên - vừa hôm kia lão Trường còn nói là
đã chuẩn bị xong giấy phép, chỉ chờ ông Sang
trưởng phòng đi Hà Nội về là đưa ký mà, sao bây
giờ lại thế. Để em gọi điện hỏi lại xem sao… Cô rút điện thoại, bấm số của Trường. Phải đến mấy
hồi chuông bên kia mới bắt máy, chứ như mọi khi
thấy số máy của cô là anh ta trả lời tức thì. Chắc anh
chàng thấy khó ăn khó nói khi việc không suôn sẻ.
Mai Vy hỏi tình hình sao lại thay đổi nhanh thế,
Trường giải thích là ông Sa mới đi Hà Nội về và nhận được chỉ thị tạm ngưng cấp phép mọi cuộc
họp báo trong hai tuần, chỉ cấp cho những trường
hợp hết sức đặc biệt. Cuộc họp báo của cô không
thuộc diện đặc biệt nên không được cấp giấy phép,
anh ta cũng chẳng biết làm sao, từ sáng đến giờ
anh ta đến khổ với các nơi. - Không còn cách nào thật hả anh, thế thì bằng giết
bọn em rồi – Mai Vy nói như khóc – anh xem có
cách nào không đi, giúp tụi em với, nói ông Sa giúp
tụi em lần này đi, hết bao nhiêu cũng được mà…
- Anh cũng muốn giúp bọn em lắm, nhưng lần này
thực sự là căng quá, chứ có phải chuyện tiền nong gì đâu. Hay là thế này, em đến đây anh đưa vào gặp
ông Sa, em thử nài nỉ xem sao.
Mai Vy suy nghĩ hai giây, rồi quyết định rất nhanh:
Được, em đến ngay bây giờ, anh chờ em nhé. … Phòng của Trường nằm ở lầu một, kê một loạt
bàn chất đầy các loại giấy tờ. Có đến năm, sáu
người cùng ngồi phòng này. Thấy Mai Vy vào, tất
cả cùng ngước lên nhìn, đám đàn ông sáng mắt,
còn mấy cô gái và phụ nữ luống tuổi thì ghen tỵ
thấy rõ. Mai Vy nhẹ nhàng chào hỏi cả phòng, rồi đến bên bàn Trường. Họ trao đổi một hai câu, sau
đó Trường đứng lên đi ra, Mai Vy theo sau. Tiễn cô
là mấy cái nguýt của đám phụ nữ và tiếng nuốt
nước bọt của cánh đàn ông. Họ tới phòng ông Sa ở
cuối hành lang. Ông Sa đang ngồi sau bàn, lè lưỡi bặm môi hý hoáy
viết cái gì đó. Lưỡi vàng, môi thâm, trông đến tởm.
Trường giới thiệu:
- Anh Sa à, đây là cô Mai Vy bên công ty Hermes, có
việc muốn nhờ anh…
Trường kéo ghế mời Mai Vy ngồi, rồi xin rút lui vì còn bận việc. Chỉ còn hai người, Mai Vy năn nỉ ông
Sa giúp, vì nếu hoãn vụ họp báo này thì công ty cô
sẽ thiệt hại vô cùng lớn, và mất uy tín nữa. Anh
giúp bọn em, bọn em sẽ rất biết ơn anh. Ông Sa chẳng xa lạ gì cái tên Hermes, vì mỗi lần ông
ký giấy phép xong Trường đều chia lại hai phần
tiền “cảm ơn” của Hermes gửi, chỉ giữ lại một phần
cho mình, luật ở đây nó thế. Tuy nhiên ông chưa
gặp cô gái này bao giờ. Cô bé xinh quá, không biết
thằng Trường đã chấm mút được gì chưa? Ông Sa suy nghĩ hồi lâu, nhưng thấy khó quá. Trên
đã có chỉ thị rất nghiêm, làm sai chết liền chứ chơi
đâu. Ông bèn bảo:
- Khó lắm cô ạ, gì chứ bên chỗ cô với tụi tôi thì thân
quen quá còn gì, tôi muốn giúp lắm chứ. Kẹt cái,
mấy ông ngoài kia đã chỉ thị thế, tôi biết làm thế nào. Thôi thế này, cô cứ về đi, để tôi suy nghĩ xem
có cách nào giúp các cô được không…
- Anh cố giúp tụi em với, tụi em sẽ không quên đâu,
có gì anh nói anh Trường điện cho em nhé.
Vậy là công việc vẫn chưa ra đâu vào đâu. Mai Vy
về công ty, nói lại mọi chuyện cho giám đốc. Bây giờ phải chờ thôi, đồng thời sẽ nghĩ xem có cách
nào không. Mọi việc trong công ty như ngưng hết cả lại. Mỗi lần
có điện thoại Mai Vy lại giật thót người, hy vọng đấy
rồi lại thất vọng ngay vì không phải điện thoại của
Trường. Cô cũng không dám gọi cho anh ta, vì biết
rằng nếu có tìn gì tốt hẳn anh ta sẽ vội gọi cho cô
ngay. Đến tận cuối giờ chiều, khi đã hoàn toàn tuyệt vọng, thì Trường gọi tới.
- Sao rồi anh, tình hình thế nào? – Mai Vy cuống
quýt.
- Thế này này, anh mới gặp ông Sa, ông ấy nói có lẽ
sẽ giải quyết được cho bọn em, nhưng ông ấy bảo
việc này cần hết sức thận trọng, ông ấy muốn gặp em tối nay để trao đổi tí việc, chủ yếu là hướng dẫn
bọn em phải làm gì cho kín kẽ ấy mà. Em đi ăn tối
với bọn anh nhé, chỉ có anh với ông Sa thôi. Lần này thì Mai Vy không thể từ chối được rồi. Cô
nhận lời, hỏi địa chỉ, người như nhẹ hẳn đi. Giám
đốc nghe cô báo tin, nhảy khỏi ghế định ôm lấy cô
hôn, nhưng kịp kìm lại. Anh nói:
- Em qua thủ quỹ lấy hai ngàn đô mang đi, có gì
đưa luôn cho ông Sa, đồng tiền đi trước mà, để ép ông ấy giúp mình bằng được.
Hai ngàn đô, nhiều gấp chục lần mọi khi, nhưng
cũng đáng. … Sáu giờ rưỡi, Mai Vy gọi điện báo cho chồng là
mình bận việc không về ăn cơm tối, rồi khoá cửa
phòng làm việc, lấy xe máy đi về hướng nhà hàng
mà Trường hẹn. Nhà hàng đó nằm trên đường Lý Tự Trọng, đối
diện với công viên nhỏ, bài trí rất thanh nhã. Góc
bên trái kê chiếc piano, một cô gái trẻ đang chơi
bản Danube xanh. Mai Vy nhìn quanh, không thấy
Trường và ông Sa đâu cả. Người phục vụ hỏi cô
kiếm ai, cô nói tên hai người. À, thế thì các anh ấy ở dưới này cơ, anh chàng phục vụ nói rồi đưa Mai Vy
xuống tầng hầm theo một cầu thang uốn lượn
nằm khuất sau quầy bar. “Dưới này chỉ dành cho
khách quen thôi”, anh ta nói. Quả thực, cô chưa
thấy ở đâu tầng hầm được tận dụng như ở đây, mà
lại là phòng VIP, ở các nhà hàng khác thường thì người ta đưa lên lầu. Kiến trúc sư nào đó quả có
nghề, tầng hầm vốn tối tăm, đầy chuột bọ trong
hình dung của nhiều người đã được thiết kế lại hết
sức sang trọng. Nơi đây được chia thành nhiều lô
như ở Nhà hát lớn với những bộ salon nệm nhung,
lưng ghế cao, rèm nhung phủ bên ngoài, ngồi trong đó người ta cảm thấy hết sức kín đáo. Chỉ
nghe những tiếng trao đổi nho nhỏ. Không biết họ
đang ngồi ở đâu nhỉ, cô băn khoăn. Người phục vụ dẫn cô đến cuối gian phòng, mở
một cánh cửa bằng gỗ dày. Phia trong là một hành
lang với lối đi trải thảm, tường ốp gỗ, ánh sáng mờ
ảo. Anh ta dừng lại trước một cánh cửa, đưa tay
nhấn chuông. Có tiếng lạch xạch nơi ổ khoá, anh ta
đẩy cửa, đưa tay mời cô vào, còn bản thân vẫn đứng ngoài.
Cô bước vào, cánh cửa đóng lại sau lưng. Có tiếng
chào vui vẻ:
- A, Mai Vy đến rồi, để bọn anh chờ mãi. Người vừa nói là Trường, vội vã đứng lên ra đón
cô. Một người đàn ông khác vẫn ngồi tại chỗ, chính
là ông Sa. Cô rụt rè chào rồi ngồi xuống ghế, đưa
mắt nhìn quanh. Căn phòng này mỗi bề chừng năm
thước, sàn và tường ốp gỗ toàn bộ. Sát tường kê
một bộ salon bằng mây cùng màu với gỗ ốp tường. Đèn trên trần toả ánh sáng dìu dịu. Một điều nhạc
du dương phát ra từ đâu đó. Trên bàn sắp sẵn mấy
món thức ăn, một chai rượu ngoại. Hai chiếc ly pha
lê đã rót rượu, chiếc thứ ba còn trống, chắc là dành
cho cô. Trường rót rượu vào ly, đưa cô:
- Nào, mời em, anh Sa, mời anh. - Rượu gì đấy anh Trường, em không uống được
đâu… - cô bối rối nhìn ly rượu.
- Cô nhắc Pháp chính hiệu đấy, không phải loại vớ
vẩn đâu. Em đừng ngại, phụ nữ Pháp thích uống
loại này lắm đấy…
Họ cụng ly, cô lấy hết can đảm nhấp một ngụm. Hơi rượu nồng khiến cô suýt sặc, nhưng cô nén được.
Rượu xuống đến đâu, cô cảm thấy nóng rần rật
đến đó. Họ vừa ăn vừa nói chuyện, đủ mọi đề tài,
chỉ riêng chuyện công việc của cô là không ai động
đến. Cô cũng không dám giục, mặc dù trong lòng
nóng như lửa đốt. Được chừng nửa tiếng, chợt Trường đưa tay xem
đồng hồ rồi quay sang ông Sa:
- Xin lỗi anh Sa, xin lỗi Vy, tôi có việc phải đi bây giờ,
hai anh em cứ tiếp tục nhé. Vy ơi, ra đây anh nói cái
này…
Trường khoác nhẹ eo lưng cô, mở cửa ra hành lang. Hành lang trống không, yên lặng như tờ. Bàn
tay anh ta lướt từ eo xuống mông cô rồi dừng lại,
bóp nhẹ, cảm giác rất rõ làn da thịt rắn chắc của cặp
mông con gái căng mẩy dưới lớp vải mềm. Mai Vy
hơi oằn người định né tránh, nhưng lại thôi. Mình
đang cần nhờ anh ta, chịu đựng một chút vậy. Trường nói:
- Về việc của công ty em ấy mà, khó lắm đấy,
nhưng anh đã nói với ông Sa cố gắng giúp tụi em
rồi, bây giờ mọi việc chỉ phụ thuộc vào em thôi, em
hiểu ý anh chứ. Em cố gắng chiều ý ông ấy một
chút, đừng làm ông ấy phật ý, khó cho anh mà cũng khó cho cả bọn em sau này nữa, em hiểu chứ.
Thôi, em vào đi, anh đi đây… - anh ta tranh thủ bóp
mông cô thêm cái nữa trước khi quay đi, trong
bụng thèm thuồng và tiếc đứt ruột.
Nghe Trường nói, tim Mai Vy đập thình thịch, lờ mờ
hiểu ý anh ta. Cô bước vào phòng, quay về chỗ của mình, cố làm bộ vui vẻ nói:
- Công việc chỗ anh chắc cũng phức tạp lắm phải
không anh Sa?
- Cũng phức tạp lắm, vì quy định một đằng mà nhu
cầu của các doanh nghiệp một khác, khó mà dung
hoà nhau lắm. Làm chặt chẽ quá thì doanh nghiệp kêu, còn chiều ý doanh nghiệp thì mất chức, đi tù
như chơi. Như chuyện họp báo của công ty cô ấy,
đang dịp lễ lớn, ở trên họ sợ có chuyện gì xảy ra thì
chết cả đám nên hạn chế mọi cuộc họp báo trong
thời gian này. Khó cho tụi tôi lắm…
- Anh cố giúp tụi em với, không thì tụi em chết mất, mọi việc đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi, giấy mời đã
gửi đi các nơi, bây giờ mà hoãn thì chết bọn em…
- Vy năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ, trông còn trẻ
quá mà đã là phó giám đốc rồi?
- Dạ, em năm nay hai sáu, phó giám đốc công ty tư
nhân có là cái gì đâu anh… - Ông xã Vy làm gì nhỉ?
- Dạ, anh ấy dạy ở trường Bách khoa.
- Vy có cháu nào chưa?
- Dạ, chúng em chưa có, còn sớm quá anh ạ, để một
vài năm nữa…
- Thảo nào Vy có thân hình đẹp thế. Nào, mình uống thêm ly nữa đi…
- Em chỉ xin chút xíu thôi, em không uống được
đâu…
Họ tiếp tục ăn và trò chuyện. Cuối cùng, cô không
nhịn được nữa, rụt rè hỏi:
- Anh Sa này, thế còn vụ họp báo thì sao anh, có giúp được tụi em không?
Ông Sa trầm ngâm một lát như cân nhắc gì đó ghê
gớm lắm, rồi nói:
- Thế này nhé, chuyện họp báo tối sẽ giúp, nhưng
cô phải làm như tôi dặn mới được. Không cẩn thận,
cả công ty cô, cả tôi đều chết, cô biết rồi đấy. - Em nghe anh, em cũng biết là phải cẩn thận mà… Clip XXX của đôi bạn trẻ mới là học sinh lớp 10 ở Hải Dương lại cho thấy sự