Big Ass Mobile

Truyện sex nhật ký gái cave

xem truyện sex nhat ky gai cave hay nhat online trên điện thoại
Như bao cô gái trẻ khác từ miền Tây, tôi đến và làm
việc trong một quán cà phê trên đường Nguyễn
Bỉnh Khiêm (loại quán đèn mờ), Sài gòn. Một năm
làm chúi đầu từ sáng đến chiều tối cũng không có
một cắc dư. Tiền nhà lại cứ tăng, tiền chi phí ăn
uống một lúc một nặng. Biết không kham nỗi một cuộc sống mắc mỏ ở cái đất Đô thành, tôi định
cuốn gói về quê trở lại. Nhưng không biết hên hay
xui, tôi tình cơ quen với chị L. Một người chị cũng
lắm bụi trần như bao cô gái bỏ xứ. Chị “ra lò” từ
một quán bia ôm trên đường Trần Quang Khải
(một con đường nỗi tiếng ăn chơi ngày nay). Sau khi nghe tôi kể hoàn cảnh hiện tại, chị bèn giới
thiệu và dẫn dắt tôi tới Thị Nghè (thuộc thành phố
Hồ Chí Minh đồng thời cũng là một khu trụy lạc có
tiếng không kém, một trong những “điểm đến”,
“điểm sôi động” của khách làng chơi muốn “ngon
lại rẻ”.), để “làm quen” với một “má mì”. Vừa nhìn thấy tôi, “mẹ” Tú, trạc tuổi 40, ăn nói
mạnh bạo, khuôn mặt dày dặn phong sương, liền
liếng thoắn “mời” tôi ở lại : “Ở lại đây đi ! Mẹ nuôi
cho. Về quê là một thời xuân sắc cũng tiêu theo
mấy đám ruộng. Uổng lắm ! Ở đây con học được
đủ thứ cái hay cái lạ và làm quen được với các người sang giàu. Gà biến thành Phụng …” Cũng như nhiều “tiếp viên” khác xuất thân từ đủ
các “nghành nghề” như người mẫu, học sinh,
nhân viên xếp bi (bi da), bia ôm, karaoke ôm v.v…,
họ đã tới rồi đi hoặc vẫn còn ở lại, mẹ Tú hứa sẽ
“nuôi” tôi cho tới ngày tôi có chút vốn liếng về quê
mua nhà, về quê làm ăn, hay lập gia đình, sinh con đẻ cái. Tôi nghe bà trình bày cũng hợp lý, lại thấy
mình sẽ biến thành Phụng, tôi bèn chấp nhận làm
“con nuôi” của bà. (Nuôi đây có nghĩ a là lo cơm, lo
ở … lậu thôi (Mẹ chỉ đăng ký tạm trú duy chỉ chị L, vì
chị làm lâu và rất có uy tín với mẹ). Lúc đó, tôi thấy vừa được ăn ở không tốn tiền, vừa
được việc làm có dư giả, có “lương hậu” để mua
quần áo, hay bắt chước các chị em mua son phấn,
chưng diện; tôi dọn ngay đến nhà mẹ liền ngày
hôm đó (vì sợ mẹ đổi ý) Nhà của mẹ Tú cả thảy 4 phòng, gồm hai tầng, kiến
trúc kiểu Tây có sân thượng trồng bông, có hồ
nuôi cá. Chúng tôi gồm 7 người dồn chung một
phòng ở tầng thượng, tầng giữa dùng làm phòng
nhảy và nhậu nhẹt, còn hai phòng dưới dành cho
người nhà của bà và một phòng nhỏ dùng cho việc tiếp tân, “chào hàng”, cũng như theo dõi
“kênh” di động có thể bắt mối bất cứ lúc nào. Phòng tụi này được ngăn ra từ 5 vách, trang trí
đơn giản vừa dùng làm phòng ngủ và phòng “làm
việc VIP”. Tuy chật chội nhưng cũng có mở máy
lạnh (bắt đầu từ sau giờ nghỉ trưa) để cho khách
thấy thoải mái, “vui vẻ” với nhau. Lúc mới tới, mẹ Tú dạy tôi đủ thứ “kỷ thuật Kama
Sutra” hay “nghệ thuật làm tình”. “Bài học vỡ lòng”
là bài học quan trọng nhất. Mẹ dạy bằng cách đưa
củ cà rốt vô miệng ngậm và tập nút, bắt chước theo
kiểu “Nụ hôn nước Pháp” mà làm. Mẹ lại dạy tôi
cách đứng, cách ngồi cũng như cách quỳ, làm sao cho hấp dẫn, khêu gợi. Mẹ nói đàn ông thích nhìn
con gái chổng khu nhất vì tư thế này biểu hiện tính
dâm dục hơn là sự ân ái. Mà dâm dục thì đàn ông
nào tới đây đều dư “hàng”. Hơn nữa, nẹ còn dạy cách làm sao chìu khách, cách
nhỏng nhẽo, kỳ kèo tế nhị để xin thêm tiền và cách
làm sao để cho họ “xong” sớm, hòng thu lợi
nhanh chóng. Rồi mẹ đích thân dẫn tôi đi “khảo sát
hiện trường”, những cảnh làm tình của các chị em
cùng phòng, coi đây như một cách trau dồi thêm “kiến thức” (mẹ có khoét một cái lỗ ở trên tường
để quan sát). Song song đó, mẹ chiếu luôn nhiều cuốn video XXX
(loại hard-core quay cận cảnh) cho chúng tôi coi,
nhất là các phim của Châu âu, vì phong cách sex
của họ rất phóng túng, lại tự nhiên. Ngoài ra, mẹ
còn mướn một tay vũ sư nào đó dạy chị em tôi
cách nhảy sexy, uốn éo gợi dục y như các phim chéo của Mỹ vậy. Nói nhảy ở đây là nhảy theo điệu
discothèque đàng hoàng chứ không phải tốc váy
quay búa xua như mấy cô ở những “điểm đến”
lèo bèo khác đâu. Được biết thêm, dạo này, mốt nhảy “cuổng trời”
đang thịnh hành, nên đàn ông nào vô đây cũng
yêu cầu mục “múa bụng”, “rung đùi” hoặc “mèo đi
bộ” mà không “đồ bảo hiểm” (quần lót) nào hết.
Mẹ Tú vừa khôn, vừa ngoa liền bắt lấy thời cơ, thị
trường, mướn thợ về xây một cái sàn nhảy y như của các siêu mẫu ngoại quốc, hay giống tựa như
sàn nhảy Cat Walk của New World, có đèn chớp
chớp gắn chung quanh, có cột Inox bóng để đu
thân hay treo mình trồng cây chuối ngược; có cả
sân bước y như kiểu trình diễn thời trang vậy. Báo
hại, bọn này tập đi đứng, tập nhảy cả tháng trời, nhức mình, nhức mẩy muốn chết ! Làm gái ở nhà mẹ Tú khác hẳn với mấy “bãi đáp”
kia, họ chỉ biết “nằm ngửa”, “nằm úp” rồi xòe tay
đòi tiền. Mẹ Tú kinh nghiệm trong “nghành” này từ
lâu nên cái gì cũng phải hạng nhất, hạng
“son” (cao cấp). Mẹ luôn chắc chắn những “con
gái” của mẹ phải “sạch sẻ”, thơm tho, (kể cả chuyện cắt tỉa sao cho ngắn hơn nửa phân ở “khu
kín”), lại chịu chơi. Mẹ nói: “Vừa đẹp vừa ngon, ăn
bứt mấy tụi khác” là vậy. Và điều cần thiết mẹ đòi
hỏi là chúng tôi không được tính tham lam. Mẹ
hâm he : “Bắt được đứa nào ăn chặn tiền khách là
đuổi ra khỏi nhà. Có nước ra đứng đường !”. Ngoài ra, qui luật của mẹ thì rõ ràng lắm, không
“PV” (thuốc lắc), không chích choát bậy bạ, (Mẹ nói
chơi thuốc rạc người lắm, khách sẽ chê là “thịt
nhũn”) không giao du với người mà mẹ không
quen biết (Mẹ sợ công an gài vô). Hơn nữa, làm con gái của mẹ không những phải
trau dồi nhan sắc, mà còn phải tập tính gọn gàng,
ngăn nắp, dọn dẹp và lau chùi cẩn thận (các vết
loang lỗ) sau khi khách ra về. Mẹ cũng luôn kiểm
tra hàng tháng để chắn ăn không có đứa “con gái”
nào của mẹ bị bệnh truyền nhiểm hết. Mẹ cũng dặn dò kỹ càng, “Nhứt định không chịu nếu như họ
không mang áo mưa vô”. Mẹ Tú thật “dữ dằn” lắm,
nhưng bà cũng luôn đảm bảo câu châm ngôn bà
dán trên tường: “Vui lòng khách đến, vừa lòng
khách đi”. Quả thật, đã không ít đàn ông tới đây vài
ba chục lần một năm. Có cả Việt kiều từ xa lắm cũng phải lén vợ một năm về một lần ! Công việc của mẹ suông sẻ vậy là cũng nhờ cả một
ê-kíp từ ngoài (cái đám “cận vệ” đứng trước cửa)
vô trong. Quán xuyến việc nội thì có chị L. Chị vừa
là đứa “con gái” cưng lớn của mẹ Tú, vừa là phụ tá
các công việc “trông nom”, dạy dỗ những đứa
“mới vô nghề” giống như tôi. Kể ra chị là “sư phụ” cũng là người “chị tinh thần” của tôi vậy. Tôi nhớ
lần đầu tiên, một ngày của mùa hè tháng Sáu, tôi
phải tiếp giám đốc Phan, chủ công ty CL. Ông là một
khách quen, khách “sộp” của mẹ Tú. Và khi ấy, chị
L đã chuẩn bị tâm lý cho tôi rất cẩn thận vì sợ tôi bị
“gì gì” thì có thể bị “ám ảnh sinh lý” sau này, tức là giao hợp với người yêu mà có cảm giác như bị
hiếp dâm. !? Kể lại kỷ niệm lần đầu giữa tôi và ông Phan ở
phòng VIP. Với cái bụng phệ phệ, ông chểm chệ
trên một cái sofa như một lão hoàng đế, ngốp từng
ngụm bia Sài gòn xanh, còn tôi đứng ở phía trước,
lớ ngớ, chỉ cúi gầm mặt không dám nhìn ông. Rồi
ông Phan cười hề hà kéo tôi vào lòng, sờ tay vô váy sườn xám (ông thích con gái mặt áo sườn
xám nên tôi cũng ráng chìu). Ông sờ đã đời rồi trệ
quần lót tôi xuống, sờ vào “đời con gái” tôi nằm
giữa hai đùi. Tôi thấy ông Phan mỗi lúc thở mạnh
hơn, rồi ông càng hăm hở, tôi càng sợ. Tôi thì cứ
đứng lặng yên như người máy, hễ ông bấm nút là tôi “chạy” điện. Máu dồn cứng trên mặt! Khi uống hết chai thứa ba, ông biểu tôi ngồi lên
sofa cùng với ông. Ông trở qua, quỳ xuống trước
mặt tôi và bẹt hai chân tôi ra. Ông làm thô bạo lắm,
rồi cứ ngồi thừ ra “đắm đuối” nhìn cửa mình tôi
nằm loang loáng sau lớp vải mỏng. Cách nhìn của
ông như thể đang trân quí một báu vật. Lúc ấy, tôi dù sợ nhưng vẫn ngoan ngoãn để cho
ông chiêm ngưỡng tự nhiên mà cứ luôn nhớ lại lời
mẹ Tú dặn, “Phải chìu khách hết lòng. Hết lòng
đó !”. Rồi tôi cứ dạng chân cho ông coi, rồi ngắm
rồi sờ, cho tới khi ông chủ động kéo quần lót sang
một bên để ông ngó cho kỹ hơn, thì ông lấy ngón cái sờ sờ lên “hạt đậu”. Tôi rùng mình !!! Lạ thay, tôi
cảm giác rờn rợn, nửa như buồn tiểu, nửa như tê
tê ngay vùng xương chậu. Tôi bất giác rên khe
khẻ, ngả đầu ra dựa lưng. Rồi ông chồm đầu vô
trong đùi tôi liếm từ trên xuống dưới và ngược trở
lên. Liếm đi liếm lại như thể liếm hoài không sạch ! Lần đầu tiên, bị người ta xâm phạm chỗ kín, tôi sợ
nhiều hơn là có cảm giác. Thật ! Nó không giống
như kinh nghiệm lần đầu chị L kể lại. Nhưng rồi tôi
cứ dựa đầu ra sofa chờ đợi, mặc ông hả hê cho
xong. Rồi tôi không biết mình nằm đó cho tới bao lâu. Khi
ông Phan đứng dậy, cởi hết áo quần ra và chìa cái
dương vật nùng nục, béo phì truớc mặt tôi, bảo tôi
“chiếu cố”. Tôi mới bàng hoàng trở dậy. Sợ lắm,
nhưng cũng thấy kích thích làm sao. Có lẽ sự tò mò
của giới tính đã chiến thắng bản năng, tôi đưa tay chộp đại “cái” của ông và làm như thể mình rành
lắm. Lúc đó, tôi cứ ráng nhớ tới “bài học vỡ lòng”
củ cà rốt mẹ Tú dạy, bắt đầu trả bài “ư … a” theo
tiếng rên rỉ của ông Phan. Rồi tôi cứ một động tác đều đặn làm hoài. Mà có lẽ
tôi làm cũng không tệ nên ông rên có vẻ thoải mái
lắm. Tôi thấy cơ thể ông co giựt mãnh liệt lắm. Hai
hòn thì săn cứng. Chân thì gòng xuống, còn hai tay
len lõi vô cổ tôi, vọc trong tóc. Tôi hơi dao động vì
cảm giác nhột nhạt, gờn gợn, kích thích. Dần dà, tôithấy bớt sợ. Đầu óc trống rỗng, không còn biết
mình đang ở đâu và làm gì ! Sau đó, ông đở tôi nằm dài ra sofa. Tôi quỳ giữa hai
chân và tiếp tục “hành sự” cho ông theo kiểu mẹ
Tú dạy. Tôi nhớ mẹ dặn rõ ràng lắm, “Nếu con biết
cách ‘thổi’, khách thích sẽ bo nhiều. Nhớ phải lau
chùi cho khách bằng khăn sạch, ấm trước. Dùng cả
nút , ngậm và bú. Đừng quên hai tay phối hợp và nhớ đừng bỏ sót hòn dái và khu vực gần hậu
môn”. Tôi nhớ như in lời mẹ dặn vậy mà làm hết mình.
Ông Phan cũng có vẻ chịu lắm, cứ mân mê hết vú,
rồi tới mông, luôn miệng xuýt xoa. Rồi một lúc sau,
ông kéo chân tôi choàng qua phía mặt ông. Chúng
tôi nằm xếp theo hình số 69. Tư thế hơi làm tôi bỡ
ngỡ, nhưng cũng nhờ những cuốn phim X mà tôi đáp ứng tạm được. Ông nói, “Anh ít khi chịu làm
kiểu này với ai nếu như không biết chắc em mới ra
nghề …”. Ông bỏ lửng câu nói đó, nhưng tôi thầm
hiểu ông nói tôi còn sạch sẻ mới xứng cho ông …
liếm !!! Và cứ tiếp tục như thế, ông Phan chuẩn bị cho tôi
một “lối” trơn ướt vừa ý trước khi ông đặt tôi nằm
trở lại. Rồi ông canh giữa hai đùi tôi ấn nhè nhẹ. Tôi
sợ quá, kên mình cứng lại, song ông cứ “vô” cho
tới khi tôi thấy đau thốn. Thình lình, tôi đẩy ông ra,
nhưng ông rạp mình xuống, ôm ghì tôi để ấn sâu hơn. Tôi nhăn nhó nói cho ông biết tôi bị đau,
nhưng hình như ông thích tôi la đau nên mỗi khi
tôi chống chế, thì ông lại làm mạnh hơn. Và cứ vậy,
ông lao uỳnh uỵch xuống mình tôi. Đau đớn lắm,
cái cảm giác đó thật giống như đang bị hiếp.
Nhưng rồi tôi ráng trấn an, ngẫm nghĩ, một khi mình đã vấn thân vô con đường này rồi, mình phải
chịu. Vậy là tôi nằm yên, cắn răng cho ông vùi dập.
Lúc đó, quả thật thời gian như kéo dài vô tận, mà
mỗi khắc nhịp là một cái thốn do ông Phan dập
xuống. May thay, cuối cùng ông cũng ngã gục trên bụng
tôi. Mồ hôi nhễ nhại. Hơi thở nặng nhọc. Sức nặng
chình ịch của ông làm tôi thấy gớm ghiết, nhục nhã,
rẻ tiền. Tôi định xô ông ra khi ông đưa lưỡi liếm
trên cổ tôi. Nhưng nghĩ sao tôi lại không làm, mà
gượng gạo bắt chuyện với ông. Một lát sau thấy đã hoàn toàn thỏa mãn, ông mới
chịu ngồi dậy, đứng nhìn tôi trần truồng, rủn ra
như cọng bún. Ông lại cười đểu một cách thỏa dạ
móc tiền ra bo hậu cho tôi. Tôi đưa tay lấy, miệng
ráng cười, nhưng nỗi nhục nhã tràn dâng trong
lòng. Vậy là tôi bị mất trinh một cách trọn vẹn kể từ phút giây đó, “xứng đáng” đúng như lời mẹ Tú
quảng cáo “an toàn, nguyên vẹn, giá rẻ và đảm
bảo 100% … quê !”. Sau đó, mẹ Tú cho tôi nghỉ một tuần để “vết
thương” lành lặn, rồi bà bắt tôi tiếp khách giống
như các chị em “đồ nếp” khác (chưa kể ông Phan
bắt đầu tìm tới tôi thường xuyên hơn). Một ngày ít
nhất 20 “sô” (thường thì tôi được chọn vì trẻ và có
chút nhan sắc hơn các chị em bạn). Các “sô” được chia đều rãi rác từ từ sau 12 giờ trưa cho đến khi
khu xóm đã tắt hết đèn đi ngủ. Những hôm gặp
“sếp” lớn ghé sang, thì mục ăn chơi thâu đêm, dày
vò tan tành đến hết xí quách. là chuyện thường.
Hay sáng ra “sếp” rủ “đi công tác” xa ở Vũng tàu,
Nha trang, hoặc Đà lạt thì cũng phải ráng tham gia. Còn nếu không gặp “sếp” thì thủ tục thì rất đơn
giản hơn. Khách đến là “chị em tiên nữ” chúng tôi
(thường là trang phục váy mini, áo hai quai) ùa ra
đón một cách niềm nở, tay ôm, tay nắm bóp đây
bóp đó lung tung như một cách “chào hàng”, chào
khách thân thiện (khác với những nơi khác, họ thụ động hơn và hay thúc dục khách xong sớm). Mẹ
Tú rất chu đáo dạy chị em tôi rất kỹ về khoản này
nên khách tới đây ai cũng thấy thân thiện. Thường thì mẹ vẫn hay giới thiệu tên tuổi chị em
tôi, như một cách giới thiệu món “hàng” buôn bán.
Khi ấy tụi này vẫn trò truyện vui vẻ với khách, và
mời khách những chai rượu, chai bia nội ngoại, có
đủ hết như XO, VSOP, Chivas Regl hoặc Budweiser,
Corona, Heiniken, Tiger, Sài Gòn xanh đỏ, Foster, Pacific v.v… hay những ly nước kích thích “Cain” có
pha nhẹ cùng nước tăng lực. (Chúng tôi nhận tiền
bo từ rượu bia và từ sự chìu chuộng riêng của mỗi
đứa). Phải nói rằng, tôi là người nhận tiền bo nhiều
nhất (có lần được tới 5 “xị”, 500 ngàn), vì cách ăn
nói hoạt bát, thân thiện, và sự chìu chuộng bằng miệng, kể cả chuyện dám … nuốt “cái đó” của họ. Khách nào tới đây cũng đều khen tôi … gan hơn
những cô gái khác, tức làm cho họ cảm thấy “nhẹ
nhàng sau một ngày làm việc mệt nhọc”. Thật ra
cũng không gan gì hơn ai, chẳng qua là vì tiền,
“tiền là tiên là phật” mà. Cố gắng là được. Nhưng
với khách quen, khách “ruột”, tôi không cần phải cố gắng cho lắm, chỉ cần hiểu ý họ là được.Với họ
thì tôi sẽ thật tình, năng động và tự nhiên hơn.
Cũng như hay chủ động đề nghị khách kiểu này,
kiểu nọ để gia tăng phần sôi nỗi. Đôi khi khách
muốn “tới bến”, tôi cũng chìu luôn tới “hết mình”,
cho luôn “trọn gói một lượt” đúng như tiếng lóng của các dân chơi hay xài. Nên hầu hết đều “kết”
lắm, cứ mỗi lần tới là : “Gọi con Phương”, “Con
Phương rãnh không”, “Chỉ có con Phương mới
hiểu ý tôi”, đại loại những câu như vậy. Riết rồi, chị
em trong nhà cũng hơi ganh. Nhưng tôi mặc kệ,
chủ yếu là kiếm tiền và vui vẻ với khách. Nói đến khách thì có nhiều hạng. Nhưng đa số tới
nhà mẹ Tú đều là khách sang, có “máu mặt” (họ
thường thì hay ăn mặt đơn giản và đeo kiếng mát
để tránh mặt thiên hạ). Có cả Hồng Kông, Đài Loan,
khách vãn lai Nhật, Hàn Quốc, một số Tây và rất
hiếm Mỹ đen. Khách Hồng Kông thì sang hơn khách Đài Loan. Khách Nhật thì hay “chơi kiểu” và
dùng “đồ chơi”. Hàn Quốc thì hay bạo hơn. Tây thì
phóng túng, thả vàng, hay đòi thử “lỗi kia”. Còn Mỹ
đen …Tôi nhớ có một lần tiếp khách Mỹ đen. Sợ
lắm ! Khi lần đầu trong đời nhìn thấy “cái gì” bự
khủng khiếp, vòng ra ở phía trước đùi. Chua choa … ! Nói thật chứ đàn bà con gái Việt nam mình gặp
Mỹ đen là có nước “chịu chết”. Nhưng không ai
vào địa ngục, thì con Phương này vào thôi. Có lẽ
nhờ “dày dặn phong sương” với ông Phan hay
sao, tôi lại “hứng” gọn hết cái “đồ quỷ” đó mới lạ
chứ. Thật không ngờ sức đàn hôi của cơ bắp phụ nữ lại có độ giản ghê hồn ! Nghĩ lại, nó cũng có
một cái gì hay hay khi “tiếp” thằng Mỹ đen đó (báo
hại tôi phải nghỉ hai ngày dưỡng … thương). Sau
đó, chị em trong nhà cứ nhè tôi ra chọc hoài :
“Sao ? Chơi Mỹ đen phế không ?”, tôi cười đáp:
“Phế thì không biết. Hơi đau … nhưng đau sướng ! Tụi bây chưa chơi là coi như uổng một đời làm
gái !”. Không hẳn khách Tây đến đây, khách “nội địa”
cũng cóù và thường đi “ké” với Việt kiều hay
khách “ngoại”, có lẽ vì không “tiền nên không thể
mua tiên” nên theo sáp tùng, chịu là kẻ dẫn đường
để hưởng “sái”. Nói chung, tất cả khách tới đây chỉ
muốn được thỏa mãn sinh lý, nhưng phải kể luôn một số có lối suy nghĩ lạ lùng, họ đến chỉ để thỏa
mãn cái khác. Ví dụ họ muốn tụi này phải trình diễn
màn thoát y trước rồi mới “chuyện kia”. Hoặc như
một số sồm sồm tới đây, không đủ sức “cương” thì
chỉ muốn “nếm” thử “sò lông” hoặc chỉ đòi coi chị
em tôi biểu diễn màn “cùng phái”, hoặc bắt ngồi bô, vẻ hình trên mình v.v… Chưa hết kỳ dị, có một anh chàng mặt ngố ơi là
ngố, tới đây tự xưng là Việt kiều rồi lấy ra một bộ
đồ chơi sex, bao gồm cái quần lót dán dínhmột cái
dương vật giả. Tôi hỏi “tại sao” thì khứa không
chịu nói. Đến khi cả hai ngà ngà rồi, khứa mới bảo
tôi cởi hết đồ và mặc cái “đồ chơi” đó vô. Lúc đầu, tôi tưởng đây chỉ là một cách trình diễn màn nhảy
múa thường lệ thôi, ai dè khứa cũng cởi đồ luôn,
rồi chổng khu biểu tôi “vô” đi. Có nghĩa là khứa
muốn tôi đóng vai một người đàng ông thỏa mãn
cho khứa ở “phía sau”. Lý do đơn giản mà khứa
giải thích (sau khi xong chuyện), nói một cách ẻo lả: “Anh là dân gay, nhưng không tìm được đối
tượng. Tìm em giải quyết dùm tạm thời”. Vậy mà tôi
cũng làm. Thật là con Phương “chì” như chị em
trong nhà gán cái tên cho mà ! Tôi nhớ lần đó, tôi
mắc cỡ lắm, nhưng rồi cũng đứng lui cui, có lúc quì
sau mông của y, và làm … đại. Y cũng la oai oái như bất kỳ người con gái nào khi gặp sung sướng. Rồi
thì y tự đưa tay thủ dâm cho tới khi “bung”. Thường thì hễ gặp khách loại như anh chàng gay
này coi như nửa xui nửa hên. Xui vì cũng có nhiều
anh ba trợn, khùng khùng, bắt làm mấy chuyện gì
thấy ghê ! Như lấy roi quất, hay lấy dây trói. Nhưng
hên là gặp những tay đơn thuần muốn thỏa mãn
cái fantasy chứ không có ý gây hại thân thể. Khách loại này tuy “quái” nhưng rộng rãi tiền bạc lắm.
“Vé” bán cũng cao, như cái anh Việt kiều nọ cũng
phải chi 5 “vé” (500 dollars) cho cái sự “quái đãn”
của anh ta. Còn một vài người “quái đãn” khác thì
xâm mình tùm lum. Có người “vô bi” hoặc xỏ xâu
(tiếng Anh gọi là piercing) ngay đầu dương vật. Nhìn thấy phát ớn ! Nhưng cũng thú thật, làm tình
với người vô bi hoặc xỏ xâu sướng hơn, nhất là
khi mình nằm rạp xuống theo kiểu chó ! Một điều đặc biệt khác là dạo gần đây, khách “tài
phiệt” và “đại gia” sặc mùi dollars Việt kiều đến
viếng khá nhiều. Một trong những yêu cầu của họ
là được “thử” một “cuốc” hai “em út” một lượt (ở
nước ngoài làm gì có được diễm phúc này cho dù
là có tiền), có khi gặp khách “sụ” gọi luôn 5 đứa vô một lượt. Lúc đầu, tụi này đâu có chịu vì thấy nó
ghê ghê làm sao, nhưng mẹ Tú thấy “màu xanh đô
la” là mắt cười híp đi. Mẹ thuyết phục tụi này chia
bốn-sáu của giá 1 “chai” (1 triệu), rồi tụi này chịu
đại. “Lên” hai đứa thật là ngại, cứ tưởng mình như
hạng đĩ “bèo” để làm hết đứa này rồi đổi qua đứa kia, y hệt như mấy cuốn phim làm tình tập thể của
Mỹ vậy. Mất vệ sinh làm sao ! Chị em trong nhà
chung mà bắt phải hun hít nhau thấy lợm giọng
lắm , thật còn khó hơn ngốn “cái đó” của mấy ông. Xong rồi, mấy cha còn đòi xin quần lót về làm kỷ
niệm. Tôi đoán chắc mấy cha còn chưa vợ hay li dị
rồi, chứ bà nhà mà thấy và biết được, chắc mấy chả
bò lết ra đường mà ngủ! Còn “ngon” hơn, mấy
“khịa” còn đòi chụp hình khỏa thân chung, rồi lén
gởi cho các website post hình lên khắp nơi, báo hại con H. ra đường không dám nhìn mặt ai ! Hay như những cha có “máu mặt”, giám đốc,
trưởng phòng này nọ cũng ghé qua giả đò thăm
người quen, hay mấy anh kỹ sư làm bộ đi tìm việc
làm rồi tạc vô, để tìm phút giây sung sướng, mong
được từ A tới Z như lời đồn đãi. Nói chung, “trình độ ăn chơi”, kinh nghiệm “chiến
trường” của các khách tới đây phải thuộc loại siêu
cấp. Phần lớn số họ là dân lớn tuổi nên sự háo hức
cũng giảm đi so với thanh niên công tử, việt kiều.
Thói quen của các ông là thường thích trò truyện
vu vơ trước, hoặc như gội đầu, thư giãn, tẩm quất cho đã đời, rồi dấy lỗ tai, lỗ chân, dùng khăn lau
sạch “thằng em” cho kỹ càng. Rồi sau đó mới “bắt
lên xào khô” sương sương cho nó ngóc đầu. Đôi
khi hứng một chút thì mở nhạc lambada lên, nhảy
mà không có “đồ phụ tùng”. Sau khi đã hả hê rồi,
mấy ổng mới chịu “vô đề” “sanh tử”. Tính ra trọn bộ theo kiểu vui chơi như nói trên cũng phải 1 vài
trăm dollars (dạo này bà con hay uy ra tiền đô cho
dễ tính) là ít, nhưng vẫn là rẻ chán đối tay “xì thẩu”
như mấy ông. Nhưng đôi khi có tiền cũng không phải là biết ăn
chơi đâu nhé ! Có các ông đại gia đến, tiền vung ra
như nước, song cũng có một vẫn cứ quê quê làm
sao đó. Những “khứa” này phải xếp họ vào hạng
“kém” thôi. Nhưng được là tiếp các khách này dễ
chìu và kiếm tiền hơn nhiều. Phép chơi của họ đơn giản là chỉ biết nốc cạn những ly rượu đế, rượu
nếp than nay thay bằng VSOP, XO mạnh. Đến khi
“xỉn” rồi thì “dập” sẽ bạo hơn ! Lâu “ra” hơn. Chơi
như kiểu thời các ông ở dưới quê, chỉ kéo nhau ra
ruộng, thay phiên nhau ba bốn thằng dần một
con ! Còn các khách hạng “ưu” thì khó làm “đẹp lòng”
họ hơn. Nhiều lúc phải dùng hết chiêu này tới
chiêu nọ mới thỏa mãn cái thị hiếu mà lúc nào cũng
phải khác, lạ và mới mẻ. Đúng là mỗi người mỗi ý,
phải khéo lắm mới chìu hết được. Như cái ông T
chẳng hạn, hàng tháng hay ghé qua, bắt tụi này cắt tỉa “bộ phận” của ổng cho gọn gẽ trước khi “nhập
cuộc”, tụi này cũng làm. Hoặc như ông C thì cứ
nằng nặc đòi tôi phải nuốt thứ nước của ổng (sau
khi xong cuộc), rồi ông cho bo rất hậu. Khi ấy, tôi
phải dùng kéo cắt đi cái “típ” áo mưa, rồi dùng
miệng nút hết những gì có ở bên trong!!! Nói thật, ghê lắm ! Nhưng nhờ chút mẹo vặt mẹ Tú dạy, là
dùng kem đánh răng trét lên lưỡi, khi đó nước
miếng tiết ra nhiều sẽ dễ dàng nuốt hơn. Ngoài ra,
sự the the của kẹo ho cũng làm cho lưỡi bị tê, giúp
tránh cái “lợm” giọng. Đàn ông cũng thích cái tê tê
này lắm. Kể ra thì “trình độ ăn chơi” của các ông cũng cao
thiệt, nhưng mẹ Tú dạy tụi này đáp ứng hết toàn
bộ. Nói không phải khoe chứ độc chiêu mẹ mà
tung ra là kéo hết khách các khu khác về. Áp dụng
cách thức thì cũng dễ, đàn ông nào cũng “hạp gu”
hết. Chiêu đó là vậy, dùng cái áo mưa cắt đầu, cắt đuôi và rọc dọc thành một miếng cao su hình
vuông. Dùng miếng cao su này (xin lỗi nói thẳng)
áp vô hậu môn của khách, vừa liếm bằng miệng
vừa thủ dâm bằng tay cho khách, bảo đảm không
“thu hoạch” là không lấy tiền. Khách vừa phê
“trên” lại phê “dưới” mà bà xã của các ông không bao giờ có khả năng và … dám làm. Nói chung … Vậy đó … cuộc đời làm gái của tôi vẫn
còn tiếp diễn, kéo dài như phim bộ cho tới bây giờ,
và không biết tới khi nào mới chấm dứt. Hai năm
trước đây, tôi nhớ mẹ Tú nói: “chừng nào tôi có
vốn liếng về quê mua nhà, về quê làm ăn, hay lập
gia đình, sinh con đẻ cái” là tôi sẽ “về hưu”. Nhưng “rửa tay gác kiếm” đâu không thấy (dù tiền đã có
dư), tôi càng thấy mình càng lậm trong chốn
“giang hồ” ăn chơi trác táng. Nhưng muốn thoát
khỏi cái cõi trụy lạc này thật không dễ, nếu được đi
chăng, chẳng lẽ lại vác gói về quê ! Nhớ tới lúc cực
khổ ở quê nhà, rùng mình nổi da gà, sợ lắm. Thôi thì, cứ phó thác dòng đời như … một con nghiện
cai hoài không “sạch”, hay như một Thúy Kiều thứ
hai bôn ba nơi chốn lầu xanh mà mặc kệ đời sẽ
đưa mình về đâu, xã hội sẽ thay đổi cuộc diện như
thế nào…?